Hôm nay mình ở trên đảo.
Anderson Island – hòn đảo nhỏ nằm ở cực nam vùng Puget Sound, bang Washington. Diện tích chừng 8 dặm vuông. Muốn ra đảo, phải đi phà từ Steilacoom, mất đúng 20 phút. Không cầu. Không đường bộ. Chỉ có nước và phà.
Lần đầu tiên mình bước chân lên hòn đảo này, bước vào ngôi nhà này – cảm xúc của mình như bị lạc. Lạc vào một chốn thần tiên nào đó, như cô bé Alice rơi xuống hố thỏ. Không có gì hiện đại ở đây. Chỉ là những con đường nhỏ, rợp bóng thông già. Những ngôi nhà gỗ nằm lặng lẽ bên bờ biển. Và những con người – họ mới chỉ sống ở đây hơn một trăm năm, ba thế hệ – họ biết nhau, và họ sẽ kể cho bạn nghe những câu chuyện ngày xưa ở đây như cổ tích.
Mình yêu nơi này. Yêu ngôi nhà này.
Hai vợ chồng mình giữ nó để sau này về hưu sẽ về đây sống. Nhưng thỉnh thoảng, muốn đi xa khỏi không khí đô thị, tụi mình lại về thăm nhà, thăm hàng xóm, về để tìm một chút bình yên.
Hôm nay, mình về một mình.
Chờ phà mỗi ngày thì quả là mệt. Nhưng lâu lâu, thời gian ngồi trên xe, chờ phà, ngắm biển – mình thấy có cái hay riêng của nó. Cái hay của sự chậm lại. Của việc không thể vội. Của việc muốn ra đảo thì phải chấp nhận lệ thuộc vào con phà, vào thủy triều, vào cái nhịp riêng của nơi này.
Mình nhớ có lần chồng mình bảo: “Sao người ta không xây cái cầu cho nhanh nhỉ?”
Mình nói với anh: “Nếu hòn đảo này được nối với đất liền bằng một cái cầu – thì nó chỉ còn là hòn đảo về mặt địa lý. Còn về cảm xúc, nó chẳng khác gì đất liền nữa hết. Nó đang rất đặc biệt – vì chính cái nó không có.”
Anh nhìn mình cười. Không nói gì thêm. Nhưng từ hôm đó, không bao giờ anh hỏi lại câu đó nữa.
Mình nghĩ, có những thứ trong đời cũng vậy.
Cái làm nên vẻ đẹp của một nơi, đôi khi không phải là những gì nó có – mà là những gì nó không có. Không cầu, không ồn ào, không vội vã. Để mỗi lần về, lòng mình phải chậm lại. Để mỗi lần đi, lòng mình phải chuẩn bị. Để mình biết rằng có những nơi, không phải muốn là tới – mà phải thực sự muốn, thì mới đặt chân lên được.
Hôm nay, mình về một mình.
Nhà vẫn như ngày mình rời đi lần trước. Bàn ghế im lặng. Cửa sổ kính cả căn phòng bếp và phòng khách đều nhìn ra bờ hồ tĩnh lặng bao quanh bởi những rặng thông thẳng đứng, cao vút. Tách trà hoa cúc và oải hương vẫn ở vị trí quen thuộc.
Mình bước vào, đặt vali xuống, thở ra một hơi dài.
Không phải thở ra vì mệt. Mà thở ra vì… mình đã về.
Chiều nay, trời đổ mưa.
Mưa ở đây không ồn ào như Sài Gòn ngày xưa. Cũng không nặng hạt như mưa Phan Thiết chồng mình kể. Mưa ở đây nhẹ và đều, như ai đó đang đánh nhịp rất chậm trên mái hiên. Mưa rơi xuống mặt hồ trước nhà, tạo thành những vòng tròn nhỏ xoay rồi tan.
Mình ngồi bên cửa sổ, tay ôm tách trà – vẫn là hoa cúc với oải hương, thói quen cũ theo mình đến tận nơi này.
Và mình nghĩ.
Không phải nghĩ về những điều to tát. Cũng không phải nghĩ để tìm câu trả lời hay bài học gì. Chỉ là những mảnh ký ức lặng lẽ trôi qua, như những hạt mưa ngoài kia.
Mình nhớ về mẹ.
Những lời chê ngày xưa. Những câu “mèo khen mèo dài đuôi”. Những lần mình về nhà và nói “con đẹp, con giỏi” chỉ để mẹ la lên. Và mình nhận ra – mình không còn mong mẹ thay đổi nữa. Mẹ đã thay đổi theo cách của mẹ, trong im lặng. Và mình cũng đã thay đổi. Hai người phụ nữ, hai thế hệ, mỗi người yêu theo cách mình biết. Vậy thôi.
Mình nhớ về những năm tháng lạc nhịp.
Cái thời mà mình khóc vì không biết mình là ai. Cái thời mà mình mang theo mặc cảm và tự ti như một cái bóng. Giờ nhìn lại, mình muốn ôm cô gái trẻ ấy một cái. Nói với cô ấy rằng: “Em ổn mà. Em chỉ chưa đến lượt thôi.”
Mình nhớ về người bạn cũ.
Người đã bỏ đi giữa cơn bão, để mình một mình bơi qua sóng gió. Mình đã ôm nỗi hận ấy rất lâu. Đã khóc khi nhìn thấy người ấy bên vỉa hè sau năm năm. Và rồi, không biết từ lúc nào, nó biến mất. Như một tách trà nguội. Mình không cố tha thứ. Mình chỉ không còn mang theo nữa.
Mình nhớ về chồng mình bây giờ.
Người đàn ông đã nói với con gái: “Mẹ nấu mì quảng đi từ Sài Gòn mới tới Đồng Nai thôi, con à.” Người đã ôm mình sau tô mì dở ẹt và bảo “cảm ơn vì món chưa từng giống ai”. Anh không phải người hoàn hảo. Nhưng anh là người ở lại. Và mình học được rằng: bình yên không phải khi không có sóng gió. Mà là khi có người ngồi cùng mình trong sóng gió, không bỏ đi.
Mưa vẫn rơi.
Bên ngoài, thỉnh thoảng có tiếng xe qua, tiếng chim gõ kiến đâu đó trong rừng, tiếng gió thổi qua những tán thông. Bên ngoài, thế giới vẫn ồn ào theo cách riêng của nó.
Nhưng bên trong mình – không một trận bão nào.
Lâu lắm rồi, mình mới thấy bình yên như thế này.
Không phải bình yên khi mọi thứ đã giải quyết xong xuôi. Không phải bình yên vì không còn vấn đề. Cuộc đời vẫn còn đó những điều chưa hoàn hảo. Nhưng mình không cần mọi thứ hoàn hảo để được bình yên.
Mình chỉ cần ngồi đây. Nhìn mưa. Uống trà. Và không cần giải thích với ai rằng mình đang hạnh phúc hay không.
Bình yên không cần lý do.
Bình yên chỉ là… mình ở đây. Hôm nay. Và mình thấy ổn.
Mình viết vài dòng trong điện thoại, lưu lại cho chính mình:
“Chiều mưa trên đảo nhỏ. Không ai gọi tên mình. Mình cũng không gọi tên ai. Mọi thứ lặng lẽ trôi – kể cả những vết thương năm nào. Ồ, hóa ra bình yên không phải là đích đến. Bình yên là khi mình ngừng chạy.”
Bên ngoài, mưa vẫn đều đều.
Bên trong, tách trà đã cạn.
Mình thấy mình – không còn lạc nhịp, không còn mang nặng, không còn cố gắng chứng minh điều gì.
Chỉ một người phụ nữ ngồi bên cửa sổ, trong căn nhà nhỏ giữa rừng thông, nhìn một chiều mưa bình thường.
Và mặt hồ phía trước – vẫn lặng lẽ, mơ màng đón nhận những hạt mưa rơi. Từng hạt, từng hạt, rơi xuống mặt nước phẳng lặng, tạo thành những vòng tròn nhỏ rồi tan biến, không một chút kháng cự, không một chút phàn nàn. Mặt hồ như đang dạy mình một bài học rất nhẹ: “Đón nhận đi, rồi mọi thứ sẽ đi qua.”
Rặng thông già bao quanh hồ, đứng sừng sững và trầm mặc. Chúng đã ở đây từ lâu trước khi mình sinh ra, và sẽ còn ở đây lâu sau khi mình rời đi. Chúng không vội. Chúng không cần ai thấy mình. Chúng chỉ đứng đó, xanh một màu xanh rất riêng, trong cả những ngày nắng lẫn những chiều mưa.
Và hôm nay, chúng đang đón nhận cả sự thảnh thơi của lòng mình.
Mình không biết lòng mình nhẹ từ lúc nào.
Cũng chẳng cần biết.
Chỉ biết rằng, lúc này đây, ngồi bên cửa sổ căn nhà gỗ trên hòn đảo nhỏ, trước mặt là hồ, sau lưng là rừng, ngoài kia mưa vẫn rơi – mình thấy lòng mình nhẹ hơn bao giờ hết.
Nhẹ đến mức nếu có cất cánh bay lên, mình cũng không ngạc nhiên.
Ngồi nhìn mưa rơi, bên ngoài ồn ào, bên trong không một trận bão – lâu lắm mới thấy bình yên không cần lý do.
My Tango – “Mỗi bước Tango không cần hoàn hảo, chỉ cần thật. Bởi chính những bước chệnh choạng mới là nơi cuộc đời thực sự bắt đầu.”




