Cọng Ngò Ôm Trong Tô Phở – Cả Một Trời Ký Ức Quê Hương

Ngồi trong tiệm phở xứ người, nghe câu “tự nhiên thèm có cọng ngò ôm” mà bỗng thấy nhớ. Có bao giờ bạn ăn một món mà mắt rưng rưng, chỉ vì nó giống hồi nhỏ mẹ nấu?

Hôm nay, ngồi trong tiệm phở, mình tình cờ ở kế bàn có một cặp – mình đoán là vợ chồng – cũng kêu hai tô phở. Người phụ nữ bên đó bỗng nói: “Tự nhiên thèm có cọng ngò ôm ghê…”

Nghe câu đó, tự dưng mình cũng thấy thèm. Thèm một cọng ngò ôm còn tươi xanh, thả vào tô phở nóng hổi.

Món Ăn Không Chỉ Là Món Ăn

Mà thiệt ra, trước giờ mình đâu có mê ăn phở. Hồi ở Sài Gòn, một năm chắc chỉ ăn được ba tô. Rồi hồi mới qua đây, chồng cứ rủ đi ăn phở mãi, mình cũng chẳng hiểu sao. Có lẽ tại ổng nhớ quê, hay tại mình chưa thực sự “nghiện” món này.

Nhưng mà rồi từ từ, mình mới thấy.

Phở, bánh mì… không phải chỉ là món ăn để bán, để mưu sinh. Nó là quốc hồn quốc túy, là cái hơi thở, cái ký ức mà mình mang theo. Một cọng ngò ôm thơm lừng trong tô phở đuôi bò – món mình thích nhất. Cái vị ngọt từ nước dùng, cái mềm mại của sợi phở, rồi miếng đuôi bò có da, giòn giòn, dai dai, cắn vào nghe rôm rốp.

Ký Ức Về Sài Gòn

Mình ở khu chợ Tân Định, nếu muốn ăn phở đuôi bò thì hay qua tiệm Phượng dọc bờ kênh. Không biết mình nhớ đúng không, và bây giờ tiệm còn hay đã đóng cửa rồi? Nhưng mỗi lần nghĩ đến, mình lại nhớ cái không khí ồn ào, mùi nước dùng thơm phức, và tiếng chén đũa leng keng.

Ngồi trong tiệm phở nơi xứ người, mình chợt hiểu: đôi khi thèm không phải chỉ là thèm món ăn, mà là thèm một ký ức, một cảm giác gần gũi. Như cọng ngò ôm nhỏ bé kia, như tô phở đuôi bò giản dị, lại chứa cả một phần đời sống, một phần quê hương mình mang theo.

Những Câu Hỏi Chẳng Lời Đáp

Mình tự hỏi: Có bao giờ mình ăn một món mà bỗng nhiên mắt rưng rưng, chỉ vì nó giống hồi nhỏ mẹ nấu?

Có bao giờ mình thấy nhớ một nơi, chỉ qua một mùi quen thuộc thoáng qua trên phố?

Và người phụ nữ lúc nãy, khi cô ấy nói “tự nhiên thèm”, phải chăng cô ấy cũng đang nhớ về một điều gì đó, một ai đó, mà chẳng thể gọi tên?

Có lẽ vậy.

Bởi vì những cơn thèm bất chợt hiếm khi đến từ cái bụi đói. Chúng đến từ cõi lòng đang nhớ. Từ những ngón tay đang chạm vào không khí quen thuộc của một thời đã xa. Từ những ngày tháng ta còn nhỏ, còn ngồi bên mẹ trong căn bếp chật hẹp, còn nghe tiếng nước sùng sục trong nồi, còn thấy khói bay lên mờ cả mắt.

Và rồi ta lớn, ta đi xa, ta mang theo tất cả những điều ấy trong từng thớ thịt, từng hơi thở. Để rồi một ngày, chỉ cần nghe ai đó nói “thèm cọng ngò ôm”, là cả một trời ký ức ùa về.

Quê Hương Mang Theo Bên Mình

Chén phở của mình nguội dần. Mình bỏ thêm ít tương đen, ít chanh ớt. Vị quen thuộc lan ra, ấm nóng.

Thì ra, mang theo quê hương không phải là mang theo cả đất trời. Chỉ cần một cọng ngò ôm, một tô phở đuôi bò, là đủ để thấy mình chẳng hề lạc lõng.

Bởi vì quê hương không chỉ là một địa danh trên bản đồ. Nó là những hương vị đã nuôi lớn tâm hồn ta. Là những bữa cơm mẹ nấu. Là những tô phở bên hè phố. Là tiếng rao đêm, là mùi thơm của hàng ngò ôm tươi xanh trong rổ rau.

Và dù có đi đâu, về đâu, ta vẫn mang những điều ấy theo, như một hành trang vô hình, như một sợi dây vô hình nối ta với nơi chôn nhau cắt rốn.

Mình nhìn người phụ nữ lúc nãy. Cô ấy cũng đang ăn tô phở của mình, mặt thoáng buồn xa xăm. Mình muốn nói với cô ấy rằng: “Tôi hiểu. Tôi cũng thèm một cọng ngò ôm lắm.” Nhưng mình không nói. Chỉ im lặng, cảm ơn cô ấy – một người lạ – đã gợi cho mình một ký ức đẹp, một cơn thèm bất chợt, và một lần nữa, giúp mình nhận ra rằng:

Quê hương vẫn ở đây, trong lòng bàn tay, trong tô phở, trong từng cọng ngò ôm nhỏ bé.

🪶 Nhật Ký My Tango Trong điệu nhảy của cuộc đời, mỗi món ăn quê nhà là một bước tango dịu êm, đưa ta trở về với những ký ức ấm áp nhất, dù đang ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này. 💛

    Các Bước Tango Khác:

    Các bước Tango khác

    Lên đầu trang