Tôi nấu ăn không ngon. Cũng chẳng phải người thích dành nhiều thời gian trong bếp.
Ngày xưa ở Sài Gòn, thèm gì chạy ra đường, muốn ăn gì cũng có. Từ phở, bún bò, cơm tấm đến mì quảng – chỉ cách nhà vài con hẻm. Có những thứ mình không trân trọng cho đến khi nó biến mất khỏi tầm với.
Từ ngày qua bên này sống, lại không phải thành phố lớn có cộng đồng người Việt đông, một tô phở ngon, đậm đà hương vị quê đã thành điều xa xỉ. Huống chi mì quảng – món ruột của chồng tôi – người Phan Thiết chính hiệu.
Chồng tôi mê mì quảng. Mê đến nỗi có thể chạy xe hai tiếng chỉ để tới một tiệm quen. Sinh nhật anh năm ấy, tôi nói: “Để em nấu mì quảng đãi chồng.”
Lời nói ra rồi, tôi mới thấy mình liều.
Tôi lên Youtube, học vài kênh, chỗ này chỗ kia, rồi tự pha trộn theo cách tôi nghĩ là ngon nhất. Đi chợ – hai ba chỗ mới mua đủ đồ. Quan trọng nhất là củ nén. Tôi đi hai ba cái chợ châu Á, hỏi khắp nơi, cuối cùng lại mua được ở Walmart gần nhà.
Củ nén ở Walmart. Có những thứ mình tìm mãi ở những nơi thật xa, hóa ra lại ngay trước mắt.
Ngày sinh nhật, tôi hì hục cả buổi chiều chỉ để nấu duy nhất một món. Khi xong xuôi, nêm nếm lần cuối, tôi nhìn nồi nước lèo, nhìn tô mì, rồi nhìn chính mình.
Tôi hoàn toàn không nhận ra đây là món gì – ngoài cái tên tôi gọi nó là “mì quảng”.
Sau món ăn chơi… tôi có cố câu giờ thì món chính cũng phải lên. Tới lúc đó, tôi mới như thức tỉnh: Mì luộc còn sống. Nước lèo lạt như nước vo gạo. Thịt kho không thấm. Nói chung là dở ẹt. Nhưng hết giờ rồi. Chẳng thể làm lại. Tôi chỉ còn cách… bưng lên.
Tôi bỏ mì vào tô, chan nước, bưng từng tô cho cả nhà.
Chồng tôi nhìn tô mì, mắt sáng lên. Anh chờ đợi một kỳ tích từ vợ. Tôi hồi hộp theo dõi từng muỗng.
Muỗng đầu tiên. Im lặng.
– Ăn được không anh?
– Để anh thử lại xem.
Chưa kịp nghe câu trả lời thì con gái tôi la lên:
– Mẹ nấu món gì vậy?
– Nói rồi mà, mì quảng.
– Đây là mì quảng hả? Nó không có vị gì hết mẹ ơi.
Tôi định nói gì đó, thì chồng tôi lên tiếng:
– Mẹ nấu mì quảng Phan Thiết, mà mẹ đi từ Sài Gòn, mới ra tới Đồng Nai, chưa lên tới Phan Thiết con gái ạ. Chắc lần sau mẹ sẽ tới được.
Tôi cười, nói: “Mẹ học trên Youtube, nấu y chang vậy á, mà sao nó không ra…”
Nhưng thực ra, nước mắt tôi muốn rơi.
Không phải vì dở. Không phải vì thất bại.
Mà vì cách chồng tôi bọc lấy cái “chưa tới” của tôi bằng một câu nói nhẹ như không. Vì con gái tôi vô tư nói thật mà không làm tổn thương ai. Vì cái buổi chiều hì hục với củ nén từ Walmart ấy, dù chẳng ra gì, nhưng tôi đã làm hết sức.
Buổi tối, chồng ôm tôi, hôn lên trán:
– Cảm ơn vợ.
– Cảm ơn gì cơ?
– Cảm ơn vì tô mì quảng Phan Thiết mới tới Đồng Nai. Cảm ơn honey đã nấu cho anh một tô mì chưa từng giống ai.
Chưa từng giống ai.
Câu đó ở lại với tôi lâu hơn bất kỳ công thức nấu ăn nào.
Tôi đã từng nghĩ yêu thương là phải đúng. Là phải ngon. Là phải ra được thứ người kia cần. Nhưng chiều hôm đó, khi nước lèo lạt nhách và mì còn sống, tôi học được một điều khác:
Đôi khi người ta không cần món ăn hoàn hảo. Người ta cần thấy bạn đã đi cả một hành trình chỉ để bưng đến cho họ một tô – dù chưa tới đích.
Chuyện nhỏ thôi. Chỉ là một bữa sinh nhật. Một tô mì. Một củ nén đi tìm ba chợ.
Nhưng với tôi, đó là một bước tango rất đời.
Bởi vì sau đó, tôi không dừng lại.
Tôi học nấu mì quảng thêm nhiều lần nữa. Mỗi lần một khá hơn. Mỗi lần bớt một lỗi. Và rồi, gần đây, nó đã trở thành món mà chồng tôi chỉ ăn khi vợ nấu. Không còn tiệm nào ngon bằng nữa.
Đến nỗi, khi tôi lười, muốn nhanh, tôi lại nấu mì quảng.
Hóa ra là…
Hóa ra không phải tôi học nấu mì quảng.
Hóa ra tôi học cách yêu thương theo cách không vội. Cách thất bại mà không tan vỡ. Cách làm lại từ đầu không xấu hổ. Và cách để một ngày nào đó, một món từng là nỗi ám ảnh trở thành thứ mình có thể làm trong lười biếng nhất.
Tôi đã không còn tủi thân như buổi chiều hôm ấy nữa.
Tôi chỉ thấy tự tin theo một cách rất lặng lẽ: rằng tôi có thể chưa giỏi, có thể chưa tới, nhưng tôi đi được.
Và có những bước tango, không cần đẹp. Chỉ cần thật.
Chuyện nhỏ thôi. Nhưng thật. Và bởi thật, nên nó ở lại – trong mình, trong ta, trong những bước tango đã đi qua.
Cảm ơn Bạn đã đọc bài viết cùng My Tango – “Mỗi bước tango là một câu chuyện. Có những bước vui, có những bước buồn, nhưng tất cả đều xứng đáng được kể. Và câu chuyện của bạn cũng vậy.”
Các Bước Tango Khác
- 6 Điều Tử Tế Nhất Định Phải Khắc Cốt Ghi Tâm
- 26 Câu Nói Có Thể Thay Đổi Hoàn Toàn Cuộc Đời Bạn!
- 30 Thói Quen Tốt – Kiến Tạo Cuộc Đời Đáng Sống
- Muốn Nhìn Rõ Một Người, Phải Chú Ý 3 Điều
- Muốn Có Sự Nghiệp, Phải “Tốt Nghiệp & Làm Chủ” 7 Chữ Này
- Ba Giai Đoạn Vàng Quyết Định Cuộc Đời!
- “Thôi! Quên Đi” – Đó Là Một Dạng Thông Minh
- Giáo Dục Tốt Nhất Là Nêu Gương – 20 Bài Học Vàng Cho Cha Mẹ




